Trường THPT Lê Quý Đôn-Hà Đông

Bạn đang trong diễn đàn của trường THPT Lê Quý Đôn-Hà Đông.
Nếu bạn là thành viên,hãy đăng nhập để tham gia gửi bài.
Nếu không,hãy click vào "Đăng ký" để tham gia với chúng tôi.

    Tớ mệt mỏi rồi, cậu trở về đi

    Share

    mycomputer

    Tổng số bài gửi : 53
    Điểm Phấn Đấu : 159
    Danh vọng : 1
    Join date : 16/08/2013

    Tớ mệt mỏi rồi, cậu trở về đi

    Bài gửi by mycomputer on Sat Nov 15, 2014 4:13 pm

    Tuổi trẻ của tớ chắc hẳn chỉ đầy nhóc một đám cảm xúc hỗn độn đối với nhiều người, tất nhiên không thể thiếu cậu. Khác biệt là tớ nhớ cậu nhiều nhất có thể, vì cậu là người tớ vẫn cứ chờ.
    Cậu lúc nào cũng nghĩ tớ là đứa có nhiều chàng trai theo đuổi. Nhiều khi cậu sợ tớ thay lòng bỏ cậu mà đi.

    Ấy vậy mà tớ bỏ cậu đi thật. Tớ đi rồi cậu cũng chẳng còn đứng lại chờ tớ nữa.

    Cậu ơi, cậu nghĩ tớ đi xa cậu lắm sao? Tớ vẫn đứng ở đấy thôi, vẫn ngay cạnh vị trí của cậu trước kia. Chỉ là một phép thử ngốc nghếch, hoá ra yêu thương của chúng ta chưa đủ lớn, chưa đủ nhiều để giữ được nhau.

    Cậu ơi, tớ mỏi chân lắm, đứng chờ cậu lâu như vậy rồi sao vẫn không quay lại?

    Vì tớ là con gái, mà cậu nói tớ thật khác biệt nên có nhiều chàng trai thích tớ. Trong số đó làm gì có cậu, đúng không? Đơn giản mà, cậu là người duy nhất yêu tớ, tiếc rằng chúng ta khi ấy còn quá trẻ con để hiểu thế nào là thương nhớ một người. Chúng ta còn nông nổi mà không biết tin vào tình cảm của nhau. Chỉ cần tin nhau thêm một chút nữa thôi, biết đâu mọi thứ sẽ khác.

    Tớ rất ghét phải đợi. Tớ càng chán nản hơn khi đợi một thứ đã tuột khỏi tay mình từ lâu lắm. Có vài người sẽ nghĩ tớ ngốc nghếch. Tớ lại tự cho rằng mình đang đi đúng đường. Những tình cảm từ nhiều bàn tay khác trao tới, tớ từ chối. Những yêu thương từ nhiều trái tim khác dành tặng, tớ nhất quyết hững hờ.

    Có đôi lúc tớ giật mình, tự vấn bản thân đang làm gì thế này, tại sao không níu giữ lấy một tình yêu cho chính mình. Tớ đã từng hốt hoảng sợ hãi cậu ạ. Tớ sợ mình vô tình làm lỡ hẹn với con tim, vô tình nhiều lần khác nữa để hạnh phúc chạy ngang qua đời mình mà không nắm giữ.

    Thực ra, những ngày trời giao mùa cô đơn lắm. Cô đơn như cái cách tớ chờ cậu quay về vậy.

    Tuổi trẻ của tớ chắc hẳn chỉ đầy nhóc một đám cảm xúc hỗn độn đối với nhiều người, tất nhiên không thể thiếu cậu. Khác biệt là tớ nhớ cậu nhiều nhất có thể, vì cậu là người tớ vẫn cứ chờ.



    Kiên nhẫn là gì nhỉ, có phải là mệnh lệnh của trái tim và là kẻ thù của lý trí?

    Cái bọn lý trí trong tớ nóng nảy lắm cậu ạ, đôi khi chúng giận giữ bức xé cảm xúc. Chúng muốn tớ hoặc là nắm lấy một bàn tay đưa ra, hoặc là đi thật xa để tìm kiếm thứ niềm vui an nhiên mới.

    Cái bọn cảm xúc trong tớ lại ồn ào quá, chẳng bao giờ để tớ yên. Lúc thì chúng lôi kỷ niệm ra hành hạ, lúc thì chúng bắt ép trái tim phải nhảy điệu thổn thức. Có những đêm, cảm xúc gọi nước mắt dậy, cấm không cho nó được ngủ yên.
    Kỳ lạ cậu nhỉ, nhưng cũng dễ hiểu thôi mà. Có bao giờ cậu phải đợi một điều không chắc chắn không?

    Như tớ này, cứ chờ cậu về để nói nốt câu xin lỗi, nói trọn câu yêu đương còn lại từ năm ấy.

    Tớ loay hoay mãi, hay tiếp tục, hay bỏ dở, hay đợi chờ, hay bước xa xôi. Cậu ơi, tớ mệt rồi. Cậu về đi...

    (Sưu tầm)

      Hôm nay: Thu Dec 08, 2016 5:16 am