Trường THPT Lê Quý Đôn-Hà Đông

Bạn đang trong diễn đàn của trường THPT Lê Quý Đôn-Hà Đông.
Nếu bạn là thành viên,hãy đăng nhập để tham gia gửi bài.
Nếu không,hãy click vào "Đăng ký" để tham gia với chúng tôi.

    Chồng tôi dúi tiền vào ngực cô hàng xóm

    Share

    trannudieulinh

    Tổng số bài gửi : 15
    Điểm Phấn Đấu : 41
    Danh vọng : 1
    Join date : 27/03/2012

    Chồng tôi dúi tiền vào ngực cô hàng xóm

    Bài gửi by trannudieulinh on Thu Apr 05, 2012 4:22 pm

    Đức lang quân hiện tại của tôi cũng chính là anh bạn ngốc nghếch một thời đèn sách. Anh rất ngố, rất đần, lại có dung mạo chả bảnh bao như bao nam sinh cùng trường, thậm chí khá lếu láo, nghịch ngợm. Nhưng nhà chúng tôi sống cùng khu, bố mẹ hai bên lại làm cùng đơn vị.

    >> Vợ chồng khắc khẩu

    >> 11 chiêu bắt sống chàng “mèo mỡ”

    >> Bi kịch hôn nhân cận huyết

    Hằng ngày, anh ấy đều thò lò mũi xanh kiên nhẫn đợi tôi ngoài cổng để cùng tới trường, trên tay lúc nào cũng khư khư củ khoai tây còn nguyên vết răng cắn dở. Cái mặt thật ngốc nghếch, đã thế cứ cố mời chào tôi: “Cho bạn, bạn ăn đi”. Những lúc ấy, tôi đều làm bộ nhăn mặt nhăn mũi, ngúng nguẩy từ chối, thậm chí nài nỉ: “Bạn có thể tránh xa tôi ra được không?”. Thế mà anh vẫn bám theo tôi như một cái đuôi đáng ghét.


    Thời xưa là thế, nhưng sau khi trưởng thành, chồng tôi lại hoàn toàn lột xác. Năm 25 tuổi, anh là trợ lý cho một công ty xuyên quốc gia. Thậm chí, tên anh cũng thay đổi. Diện mạo cũng nho nhã, bảnh bao hơn bội phần. Nói thực, sự thay đổi ấy cũng khiến tôi động lòng. Huống hồ, cha mẹ hai bên lại ra sức tác thành. Mẹ tôi hết mực khuyên nhủ: “Con nên lấy đứa hiền lành như nó. Con trai thời nay không dễ kiếm được người hoàn hảo đâu con. Đừng để tuột mất cơ hội ngàn vàng”.

    Thế là tôi gật đầu lấy anh. Sau đám cưới, anh bỗng xin nghỉ việc. Anh bảo: “Giờ mình đã chạm đầu ba, nên nhanh nhanh có con cái, chuyện công việc hãy cứ tạm gác lại”. Cách nghĩ ấy của chồng khiến tôi lâng lâng vui sướng. Tôi vốn rất ghét những gã đàn ông chỉ chúi mũi vào công việc, bỏ bê gia đình, vợ con. Loại đàn ông như thế thật đáng phế bỏ.

    Sau một thời gian nghỉ xả hơi để lên kế hoạch sinh con đẻ cái, chồng lại chuyển về làm cùng cơ quan tôi. Nhưng cũng từ đây, mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu nổi sóng. Không biết tôi quá đa nghi hay vì đó là sự thực mà thời gian này, tôi cảm thấy có chuyện khuất tất giữa chồng mình và cô bé làm bên bộ phận quảng cáo. Nhưng rồi tôi cũng tự “nắn” lại lối suy nghĩ có phần phiến diện của mình.

    Điều bất ngờ là cô bé đồng nghiệp lại trở thành hàng xóm mới của vợ chồng tôi. Nhà tôi tầng trên, nhà cô ấy tầng dưới. Ngày cô ta dọn tới, chồng tôi cứ thấp thỏm đứng ngồi. Hôm ấy, chúng tôi có hẹn về nhà ngoại, nhưng nói thế nào anh ấy cũng kiên quyết không đi vì lý do có việc riêng. Tôi gặng hỏi mãi, chồng tôi mới nói thực: “Chúng ta làm cùng công ty, ngửa lên cúi xuống đều chạm mặt nhau. Hôm nay là ngày vui của cô ấy, lẽ nào vợ chồng mình lại bàng quan không giúp”, chồng tôi lý lẽ.

    Nghe có vẻ thuận tai, tôi không phản ứng gì, nên lẳng lặng tới nhà mẹ một mình. Tới 10h đêm, khi về đến nhà, tôi phát hiện chồng mình vẫn lặn mất tăm. Gọi điện, anh ta cũng không nghe máy. Tôi cuống cuồng liên lạc với bạn bè của chồng, trong đó có cả đám đồng nghiệp, ai cũng trả lời không biết. Bỗng dưng, tôi nghĩ tới cô hàng xóm mới của mình, nên lao xuống tầng dưới. Cửa khép hờ, tôi không tiện gọi, cũng không tiện xông vào đường đột, nhưng những gì hiển hiện trước mắt khiến tôi choáng váng. Đúng là anh ta, gã chồng ngốc nghếch của mình! Hai người họ ngồi đó, cười cười nói nói vô cùng thân mật bên chiếc bàn tròn đầy rẫy thức ăn và rượu. Người phụ nữ liên miệng cảm ơn, còn chồng tôi thì nhìn cô ta đắm đuối mê muội rồi sỗ sàng sờ vào ngực ả. Thậm chí, anh ta còn rút tiền nhét vào cổ áo chữ V sâu ngút của cô ta.

    Ả cười tươi, gương mặt ửng đỏ thẹn thùng, rồi thẽ thọt hỏi: “Anh làm gì thế?”. “Anh để ý tới em từ lâu lắm rồi. Trước kia em chưa từng trải qua chuyện này phải không?”, chồng tôi âu yếm đáp. Cô ta sặc lên cười, điệu cười man dại, ghê tởm…

    Lời bàn:

    Dù bạn không bày tỏ tỉ mỉ những đau khổ, tuyệt vọng sau khi phát hiện chồng tơ tưởng tới người con gái khác, nhưng ai đọc bức thư này cũng sẽ đồng cảm, sẻ chia với chuyện buồn mà bạn đang gặp phải. Trực giác của đàn bà nhiều khi rất nhạy bén. Khi chớm chút hoài nghi về mối quan hệ của chồng mình và cô bạn đồng nghiệp, ấy là lúc bạn đã lờ mờ dự cảm được sóng gió sắp ập đến với mình. Tuy nhiên, bạn lại không cương quyết để đi tới cùng, để chứng thực suy nghĩ của mình là đúng hay sai mà bỏ lửng. Đôi khi sự thiếu cương quyết sẽ khiến chúng ta phải hối tiếc về sau.

    Một sai lầm nữa của bạn, ấy là vào ngày cô ta chuyển nhà. Vì sao bạn lại bỏ về bên ngoại một mình, để chồng bạn có cơ hội gần gũi với người phụ nữ ấy? Bạn nên tỉnh táo nhận ra anh ta có vấn đề ngay trong câu nói đề cập tới chuyện ở lại giúp đỡ cô ta. Sự đã rồi, bạn hãy nén cơn giận dữ, bình tĩnh nói chuyện thẳng thắn với chồng, thậm chí với cả cô bạn đồng nghiệp kia. Hãy xác định mức độ tình cảm của họ, và xác định lại tình yêu giữa vợ chồng bạn. Nếu anh ta quả thực đã cạn tàu ráo máng, mê đắm ngu muội theo người đàn bà mới, bạn có thể nghĩ tới kết cục chia tay. Chia tay để bắt đầu một cuộc sống mới, để tìm lại hạnh phúc đích thực cho mình, để anh ta hiểu rằng, sự phản bội đã giết chết thứ tình yêu mà anh ta theo đuổi, ao ước từ thời còn nhỏ.

      Hôm nay: Sun Dec 04, 2016 10:50 am